Hoàng đế Đại Tông của nhà Đường là người đam mê và thường xuyên thưởng trà, trong cung có những người pha trà rất giỏi. Nghe đồn nhà sư Tích Công ở Cánh Lăng là người có “nội công rất thâm hậu” về môn thưởng trà, nhưng chỉ uống trà do đệ tử là Lục Vũ pha, tuyệt không uống trà do người khác pha, nên Hoàng đế rất tò mò, cho triệu vào cung.

Khi nhà sư Tích Công đến, Hoàng đế cho “đệ nhất cao thủ pha trà” trong cung ra tay và tất nhiên là sử dụng loại trà thượng hảo hạng, để pha mời. Đúng như lời đồn, nhà sư Tích Công cầm chén trà lên, nhấp một ngụm rồi đặt xuống và không uống thêm lần nữa. Hoàng đế mới hỏi ông tại sao lại không uống, sư Tích Công nói: “Tất cả trà tôi uống đều do đệ tử Lục Vũ của tôi tự tay pha, sau khi uống trà của cậu ấy pha rồi, tôi uống trà do người khác pha, đều cảm thấy nhạt nhẽo, vô vị, nên không muốn uống.”

Hoàng đế nghe vậy liền hỏi Lục Vũ bây giờ đang ở đâu. Tích Công lắc đầu nói: “Cậu ấy đi khắp nơi, từ các ngọn núi tới các dòng sông để nghiên cứu về trà, giờ tôi cũng không biết đang ở đâu.”
Hoàng đế lập tức phái người đi tìm Lục Vũ. Ông được tìm thấy khi đang uống trà trên một ngọn núi thuộc tỉnh Chiết Giang và được triệu vào cung.

Mới gặp Lục Vũ, Hoàng đế không mấy ấn tượng với ngoại hình và tật nói lắp của ông, nhưng lại thấy ông rất hiểu biết và có cách nói chuyện “không tầm thường”, nên rất vui. Hoàng đế ra lệnh cho ông pha trà.

Lục Vũ đặc biệt coi trọng nước khi pha trà. Ông cho rằng nước tốt nhất để pha trà là nước từ núi chảy ra, thứ nhì là nước sông và thứ ba mới tới nước giếng. Và khi đun, nước sẽ sôi làm ba giai đoạn, lúc đầu nước có bọt lớn như mắt cá và vỡ thành tiếng, tiếp theo ở thành nồi nước nổi lên từng hàng bọt nhỏ giống như những viên ngọc trai đang nhảy múa giữa dòng suối, sau cùng là nước sủi bọt liên tục, tiếng reo như sóng là nước sôi giai đoạn cuối, để nước sôi quá thì không nên dùng nữa.

Lục Vũ thư thái pha trà, sau đó dâng lên cho Hoàng đế. Hoàng đế cầm chén trà trong tay, vừa mở ra đã thấy một mùi hương nhẹ dịu bay vào mũi. Nhìn kỹ hơn, nước trà trong chén có màu xanh nhạt và trong, thơm ngọt, tròn vị. Hoàng đế gật đầu, khen trà ngon và yêu cầu Lục Vũ pha thêm một chén trà khác, cho người mang đến mời nhà sư.

Sư Tích Công cầm chén trà, uống một ngụm, liền khen trà ngon và uống hết chén trà. Sau khi đặt chén trà xuống, ông bước ra khỏi thư phòng, quát lớn: Lục Vũ đâu rồi?

Hoàng đế hỏi: “Làm thế nào mà người biết Lục Vũ đang ở đây?”

Sư Tích Công đáp: “Tôi đã uống trà, đây là loại trà chỉ có Lục Vũ mới pha được, nên đương nhiên anh ta đang ở đây.”

Lúc đó Hoàng đế mới cho gọi Lục Vũ ra gặp Tích Công.
———–
Trà bà Vân sưu tầm & biên dịch

#chuyentra #trabavan #lucvu #sachtra #LuYu #陆羽 #陸羽 #trakinh #TheClassicofTea #茶经 #茶經 #chajing